Chuyến đi của những ngày đầu hạ rực rỡ mang đến bao hồi ức, bao cảm xúc về một điều gì đó thật sự mãnh liệt. Khi bước chân đã mỏi sau những bộn bề phố thị, người ta thường tìm về với biển – dải lụa xanh thẳm ôm trọn lấy dáng hình đất nước để được lắng nghe khúc ca của biển. Để rồi chợt nhận ra rằng, đại dương và những bãi biển kia chính là một miền nhớ thương hoài không thể dứt. Và niềm thương nhớ ấy là thứ tình cảm không cần nói nhiều mà chỉ cần một ánh mắt nhìn về phía chân trời, một nụ cười thả vào cơn gió mặn mòi là đã đủ khiến bao trái tim loạn nhịp.
Biển Việt Nam trải dài hơn 3.260km, không chỉ là một khái niệm địa lý hay điểm đến đơn thuần, mà là một kho tàng di sản văn hóa, là nhịp cầu kết nối những tâm hồn đồng điệu. Khởi nguồn từ những bãi biển miền Bắc như Trà Cổ (Quảng Ninh) mang đậm dấu ấn thiêng liêng của vùng phên dậu Tổ quốc, đến vòng cung ngoạn mục của Vịnh Hạ Long, Vịnh Lan Hạ.
Vào hạ, biển ở đây không quá ồn ào. Nó giống như một bản tình ca ngọt ngào, êm dịu hiền hòa, xung quanh chỉ toàn là giai điệu của từng khoảnh khắc nhớ nhung. Đứng trên boong của một chiếc du thuyền rẽ sóng giữa vịnh Lan Hạ trong sương sớm, người ta sẽ bắt gặp những vị khách quốc tế chèo chiếc thuyền kayak mỏng manh, thong thả dạo chơi trên mặt nước xanh ngắt, xung quanh là những vách đá vôi triệu năm tuổi.
Giữa không gian kỳ vĩ ấy, người lữ khách có thể khẽ chạm tay vào vách đá rêu phong, nhắm mắt lại như đang lắng nghe thiên nhiên thì thầm câu hát. Những bãi tắm nhỏ hoang sơ nép mình dưới chân núi như bãi Ba Trái Đào trở thành chốn dừng chân hoàn hảo để du khách chiêm nghiệm. Trái tim người lữ khách phương xa dẫu có khép kín đến mấy, khi chạm vào vùng di sản này cũng tự động chuyển sang những nhịp đập dịu dàng, nương theo nhịp thở của ngàn năm…
Đến miền Trung, ta chạm ngõ những bờ biển được mệnh danh là quyến rũ nhất hành tinh. Đây là nơi biển hát bằng giọng ca nội lực, khỏe khoắn và tràn đầy nhiệt huyết của nắng vàng, cát trắng. Từ Nhật Lệ (Quảng Trị), Lăng Cô (Thừa Thiên Huế) êm đềm nằm dưới chân đèo Hải Vân, đến Mỹ Khê (Đà Nẵng) năng động, tràn đầy sinh khí, hay An Bàng (Đà Nẵng) hoang hoải chút tình tự của một thương cảng sầm uất thuở xa xưa.
Biển miền Trung mùa hạ lại mang đến những giai điệu khác – giai điệu làm tâm hồn người ta đôi khi phải dành cho mình những khoảng lặng. Đó là lăng kính của thời gian. Đứng trên bờ cát ngập nắng của vịnh Nha Trang hay Vĩnh Hy (Khánh Hòa), người ta nhìn lại, nhìn về bầu trời đầy kỷ niệm mà đâu đó vô tình bỏ quên để rồi trân trọng mọi thứ hơn bao giờ hết.
Cung bậc cảm xúc ở miền Trung thay đổi theo nhịp điệu của ngày và đêm. Buổi sáng, ta thấy những du khách trẻ đầy nhiệt huyết mang theo ván lướt sóng lao ra biển Mỹ Khê để chinh phục những con sóng bạc đầu… Chiều tà buông xuống bãi biển An Bàng, du khách lại chọn cách đạp xe chầm chậm dọc những rặng phi lao, ghé vào một quán nhỏ ven biển, nhấp ngụm cocktail và ngắm nhìn những chiếc thuyền thúng chòng chành của ngư dân trở về. Hay tại Ghềnh Đá Đĩa (Phú Yên cũ, nay là Đắk Lắk), du khách không chỉ đến để chiêm ngưỡng tuyệt tác kỳ thú của thiên nhiên, mà còn để lắng nghe những câu chuyện trầm tích về văn hóa Chăm Pa cổ đại…
Càng đi về phía Nam, biển Việt Nam càng mở ra những điều kỳ thú và mới mẻ – nơi có những quần đảo đẹp mê hồn. Nếu như Côn Đảo mang vẻ đẹp trầm mặc, hoang sơ và đậm tính lịch sử, thì Phú Quốc lại là viên ngọc quý đang trở thành một đô thị biển năng động, hiện đại, đẳng cấp quốc tế.
Đến với những hòn đảo này khi hè về, dường như mọi khái niệm về thời gian đều bị xóa nhòa. Ở Côn Đảo, du khách theo chân những người làm công tác bảo tồn chờ rùa biển đẻ trứng ở hòn Bảy Cạnh là một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Dưới ánh trăng mờ ảo của đêm hè, tiếng sóng rì rào vỗ bờ, cảnh tượng những chú rùa nhỏ bé hướng ra biển khơi khiến bất kỳ du khách nào cũng phải nín thở vì xúc động. Đó chính là bản tình ca của sự sinh tồn và tình yêu thiên nhiên mãnh liệt.
Khi màn đêm buông xuống trên bãi Sao hay bãi Trường, người ta sẽ thực sự cảm nhận được sự tĩnh lặng. Không còn ánh đèn rực rỡ của phố thị, không còn tiếng còi xe hối hả, chỉ còn lại dải ngân hà lấp lánh soi bóng xuống mặt nước đen thẳm. Biển đêm xoa dịu mọi mỏi mệt. Lữ khách nằm dài trên những chiếc ghế tựa bên bờ biển của một khu nghỉ dưỡng cao cấp, tay cầm ly vang đỏ, lắng nghe bản nhạc jazz dìu dặt phát ra từ quầy bar hòa cùng tiếng biển hát. Để rồi, cảm nhận những giây phút bình yên. Những bước chân trần trên cát mịn, mùi của biển cả nồng đượm len lỏi vào từng tế bào, đại dương lúc này trở thành “nhà ngoại giao” kết nối những tâm hồn xa lạ bằng thứ ngôn ngữ không lời.
Hành trình đi dọc chiều dài đất nước để chiêm ngưỡng và hít thở nhịp sống của những bãi biển Việt Nam không dừng lại, mà neo đậu trong tâm khảm của du khách. Chúng ta có thể đi qua sự êm đềm của biển miền Bắc, qua sức sống cuộn trào của biển miền Trung và dừng chân trong sự tĩnh tại của những hòn đảo phương Nam. Từ những du khách quốc tế ngỡ ngàng trước kỳ quan, đến những người con đất Việt hớn hở khi chạm tay vào làn nước quê hương; đại dương luôn hào phóng ban tặng cho mỗi người những cảm xúc nguyên bản nhất.
Trở về từ biển cả, mang theo làn da nhuốm màu nắng gió và một trái tim đã được vỗ về bằng khúc tình ca của biển, người ta chợt hiểu ra giá trị thực sự của mỗi chuyến đi. Không phải là check-in được bao nhiêu địa điểm, mà là cảm nhận được bao nhiêu bề sâu của di sản, đã rung động thế nào trước nụ cười của một ngư dân bám biển. Biển Việt Nam, nhiệt huyết, cháy bóng trong từng con sóng hè, nhưng lại đầy lắng đọng, dịu êm trong từng hạt cát. Một bờ bến vững chãi để mỗi khi cần nghỉ ngơi, người ta lại có chốn để tìm về, để được trọn vẹn với từng nhịp đập yêu thương.
Biển không giữ lại dấu chân ai trên cát, nhưng lại khắc sâu vào tâm khảm người lữ khách những thanh âm không thể phai mờ.
Travel+ số 5/2026






