Gần 40 triệu một tháng mà vẫn túng thiếu, tôi không dám nghĩ đến chuyện mua nhà

VHO – Ngồi trước bảng tính chi tiêu với hai vợ chồng vào đầu tháng, nhìn con số gần 40 triệu đồng nhập về tài khoản mà lòng tôi chẳng thấy yên ổn chút nào. Chúng tôi còn trẻ, có công việc ổn định, con cái ngoan ngoãn, nhưng cứ như thể cái vòng luẩn quẩn của những khoản phát sinh ngoài dự kiến đã cuốn hút hết thảy những gì hai đứa làm ra. Đáng sợ nhất là khi nhìn lại, tiền vẫn vào, tiền vẫn ra, nhưng “dư” thì hình như chưa bao giờ biết mặt.

Vợ chồng tôi đều làm nhân viên văn phòng ở thành phố, thu nhập cả hai mỗi tháng khoảng gần 40 triệu đồng. Nếu chỉ nhìn con số, thấy có vẻ tạm ổn nhưng thực tế, tháng nào chúng tôi cũng rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau, phải tính toán từng khoản chi tiêu.

Căn nhà trọ nhỏ 7 triệu đồng mỗi tháng là nơi cả gia đình tôi nương náu. Con trai tôi đang học mẫu giáo, tiền học và tiền ăn mỗi tháng gần 5 triệu đồng. Tiền điện nước, internet, gửi xe khoảng hơn một triệu, vào mùa hè có thể lên 2 triệu hoặc hơn.

Riêng tiền sinh hoạt như ăn uống, sữa, bỉm cho con đã tốn thêm vài triệu nữa. Mỗi đầu tháng nhận lương, vợ chồng tôi thường ngồi bên nhau, lấy giấy bút ra ghi lại các khoản cần chi. Nhìn qua thì vẫn thấy còn dư một khoảng nhỏ, nhưng “kỳ diệu” thay, chỉ cần vài ngày, những việc phát sinh không tên lại ùa tới, xóa sạch những con số mà chúng tôi đã cố công giữ lại.

Có tháng con ốm phải đi khám, tiền thuốc men hết gần 2 triệu. Có tháng xe máy hỏng phải sửa, lại thêm một khoản. Chưa kể những dịp tụ tập bạn bè, hiếu hỉ, đám cưới, đám giỗ, về quê thăm ông bà, mỗi lần đi là vài triệu đồng. Những khoản này không có trong kế hoạch nhưng gần như tháng nào cũng xuất hiện.

Tôi nhớ có tháng, vợ chồng tôi đã lên kế hoạch kỹ lưỡng đến từng bữa ăn, nhưng rồi một cuộc điện thoại từ quê báo tin bà nội ốm, vợ chồng lại xoay xở sắp xếp tiền bạc để về thăm. Cuối tháng nhìn lại tài khoản, số tiền còn lại rất ít, thậm chí có lúc phải dùng đến tiền tiết kiệm.

Vợ chồng tôi cũng cố gắng tiết kiệm bằng cách hạn chế mua sắm những đồ không cần thiết, không đi chơi xa. Dù vậy, tiền vẫn không để ra được bao nhiêu. Có lần hai vợ chồng thử ghi chép chi tiêu chi tiết trong ba tháng, mới thấy phần lớn tiền đi vào những khoản nhỏ lẻ như ăn uống, đồ dùng trong nhà, tiền học của con, xăng xe, phí sinh hoạt. Mỗi khoản không lớn nhưng cộng lại thành số tiền đáng kể.

Đôi khi tôi tự hỏi, liệu mình có đang quản lý tiền sai cách hay không? Hay những người thu nhập bằng chúng tôi, thậm chí ít hơn, họ đã làm thế nào để xoay sở?

Áp lực nhất là khoản tiết kiệm cho tương lai. Chúng tôi muốn để dành một khoản phòng khi ốm đau hoặc có việc đột xuất nhưng nhiều tháng chỉ để được vài triệu rồi lại phải rút ra dùng. Chuyện mua nhà gần như chưa dám nghĩ tới, vì chỉ riêng tiền sinh hoạt hiện tại đã chiếm gần hết thu nhập.

Nhiều người khuyên nên đầu tư hoặc làm thêm để tăng thu nhập, nhưng sau giờ làm, vợ chồng tôi chủ yếu dành thời gian cho con và nghỉ ngơi, khó sắp xếp thêm công việc.

Có những đêm, khi con đã ngủ say, tôi và chồng nằm trằn trọc bên nhau. Anh bảo: “Hay mình tính chuyện chuyển về quê sống?”. Tôi im lặng rất lâu. Ở thành phố này, cái vòng quay của những khoản chi tiêu dường như nuốt chửng tất cả những dự định của tuổi trẻ. Nhưng về quê, liệu có cơ hội để hai đứa phát triển, để con cái được học hành tốt hơn? Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại, không có lời giải.

Hiện tại, mỗi tháng của chúng tôi trôi qua theo một vòng quen thuộc: nhận lương, chi tiêu, xử lý các khoản phát sinh rồi chờ đến tháng sau. Bài toán chi tiêu trong gia đình tôi vì thế lúc nào cũng phải cân nhắc từng khoản, giữ được cân bằng đã là một việc không đơn giản.

Có ai từng rơi vào tình trạng như gia đình tôi chưa? Mọi người đã xử lý thế nào? Tôi viết những dòng này giữa lúc vừa thanh toán xong hóa đơn điện nước tháng này, chỉ mong tìm được một lời khuyên, hay đơn giản là thấy mình không cô đơn trong cuộc chi tiêu nhọc nhằn này.

Nguồn: báo văn hoá