Cuối tuần ở Thác Thung – Bãi Pặng

(TITC) – Chỉ cách Hà Nội vài giờ xe chạy – Bãi Pặng (Tân Lạc, Hòa Bình cũ, nay là Vân Sơn, Phú Thọ) – đang trở thành điểm “trốn nóng” được nhiều gia đình lựa chọn, bởi nơi này không chỉ đủ gần cho chuyến đi cuối tuần mà còn đủ khác biệt khiến người ta muốn tìm về.

Bãi Pặng nằm dọc hai bên suối Thung – nơi dòng nước từ thác Thung chảy qua những bãi đá rồi men theo thung lũng. Nước trong, mát quanh năm. Hai bên là những dãy núi nối tiếp nhau và rừng cây xanh mát phủ kín, khiến ai cũng muốn đi chậm lại để tận hưởng bầu không khí trong lành của núi rừng.

Gia đình tôi chọn dựng trại ngay bên dòng suối. Khu camping được đầu tư vừa đủ với điện, nước, wifi, khu vệ sinh, quán cà phê, bể bơi suối khoáng và khu ăn uống. Nếu không mang theo đồ, du khách đều có thể thuê trại, bàn ghế và bếp nướng ngay tại bãi.

Điều khiến tôi thích nhất là sự chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm. Ban ngày, nắng vẫn phủ khắp cánh rừng, nhưng khi đêm xuống, cả thung lũng chìm trong không khí se lạnh. Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng suối tạo nên một bản hòa ca thú vị giữa núi rừng… Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mất ngủ vì căng thẳng, tôi đã có một giấc ngủ thực sự trọn vẹn.

Bãi Pặng đặc biệt phù hợp với gia đình có trẻ nhỏ. Bọn trẻ tha hồ chạy trên bãi cỏ, bẻ ngô, lội suối hoặc tham gia các trò chơi nhảy sạp, kéo co… Người lớn thì pha ấm trà, nướng đồ ăn hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn dòng nước chảy. Mỗi người một việc nhưng ai cũng có cảm giác được nghỉ ngơi, thư thái sau những bộn bề thường nhật.

Bữa cơm nơi vùng cao để lại nhiều dư vị. Xôi nếp, gà đồi nướng, cá nướng, rau su su xào tỏi, ốc đá hấp hay cá sông chiên giòn… đều được chế biến từ nguyên liệu địa phương. Hương thơm của mắc khén, hạt dổi, tỏi núi và ớt rừng không quá nồng nhưng đủ tạo nên bản sắc rất riêng của ẩm thực Mường.

Sáng hôm sau, chúng tôi men theo con đường nhỏ để đến thác Thung – cách khu camping khoảng 300m. Con đường xuyên qua những thửa ruộng bậc thang lúa chín vàng, một bên là những cánh đồng ngô xanh thẳng tăm tắp… Xa xa, những nếp nhà nép mình bên sườn đồi. Tiếng nước đổ vọng lại khiến ai nấy đều phấn khích.

Đến gần thác, mở ra trước mắt là màu xanh mát của hồ nước và dòng suối trong veo dưới chân thác. Men theo bờ ruộng lúa chín, tôi bước lên cây cầu tre mộc mạc bắc ngang qua dòng suối để ngắm toàn cảnh các tầng thác Thung đang tung bọt trắng xóa giữa màu xanh của núi rừng.

Nằm trên núi với độ cao gần 1.000m, dòng thác trắng xóa mềm như một dải lụa. Người Mường gọi nơi đây là “nàng tiên ngủ trong rừng” – một cách ví von rất đúng với vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa dịu dàng của thác Thung. Nước từ độ cao gần 30m, đổ qua nhiều tầng đá vôi phủ rêu xanh, tung bọt trắng xóa giữa màn hơi nước mỏng…

Tôi thử ngâm chân xuống nước. Lạnh buốt. Một người dân gần đó cười bảo sáng nào nước cũng vậy, phải đến chiều nước mới ấm hơn…

Thật thú vị là thác Thung không có mùa cạn bởi những mạch nước ngầm từ rừng nguyên sinh chảy về.

Ở Vân Sơn, một ngày trải nghiệm có thể bắt đầu bằng trekking xuyên rừng, khám phá động Nam Sơn, buổi chiều tắm suối, rồi kết thúc bằng bữa tối ngoài trời giữa Bãi Pặng.

Điều khiến tôi thích ở Bãi Pặng không phải là một điểm check-in quá nổi tiếng mà là cảm giác mọi thứ vẫn còn khá nguyên bản. Nếu có dịp quay lại, tôi vẫn chọn Vân Sơn. Không phải để săn ảnh đẹp, mà để có thêm một buổi sáng nghe tiếng suối chảy, một bữa cơm giữa núi rừng và một đêm ngủ trong cái mát rất khác của vùng núi Vân Sơn cách Hà Nội không xa…

Bài, ảnh: Trang Du

Travel+ số 8/2026